Kho truyện
NOKIA3.WAP.SH
Wap Giai Tri Hang Dau
Vợ ơi, anh biết lỗi rồi !
- Này chú, chú có thể nhường cho

cháu chỗ này được ko?

Tôi ngước lên, một con nhỏ mặc

đồng phục học sinh, hình như là

của cấp III, đeo cặp quai chéo, mái

tóc búi lọn nhỏ, phất phơ mấy lọn

tóc con, hơi rối. Có lẽ nó vừa đi học

về. Con bé vẫn hướng đôi mắt nhìn

tôi.

- Nhưng vẫn còn bàn trống mà cô

bé! - Tôi đáp, những tưởng rằng

con bé sẽ nhận ra và đi tìm chỗ

ngồi khác, ai dè:

- Vì còn chỗ cháu mới bảo chú

nhường lại bàn này cho cháu chứ.

Đây là chỗ ngồi quen thuộc của

cháu. Và cháu chỉ muốn ngồi ở chỗ

quen thôi.

- Nhưng đây là chỗ duy nhất còn

có ổ cắm sạc điện. Chú cần làm việc

với cái laptop của chú mà giờ nó

lại sắp hết điện. - Tôi hếch chỉ cái

laptop trên bàn. Thực ra tôi có thể

đứng dậy và nhường lại chỗ này

cho con bé, vì tôi cũng chả gấp

gáp đến độ phải làm việc ngay

trong khi đang được ngồi nghỉ tại

một quán cà phê yên tĩnh thế này.

Nhưng tôi không thích tí nào hay

chính xác là tôi ghét cái cách nó

nói chuyện và đề nghị tôi nhường

bàn. Nếu không phải là quá đáng

thì nói thật tôi thấy chẳng ưa gì

con nhỏ này.

Con bé vẫn giương đôi mắt nhìn

tôi. Thật là, nó một con nhóc cùng

lắm là học 11, 12 trong khi tôi đã

30 tuổi đầu. Âý thế mà nó dám

nhìn một người lớn tuổi hơn mình

bằng ánh mắt đó. Thật ko thể chấp

nhận đc.

- Chú nói, cháu ko hiểu sao?

Ngay lập tức, tôi thấy nó đi đến cái

bàn bên cạnh, quẳng cặp sách vào

ghế một cái "bụp" rồi kéo mạnh

một chiếc ghế khác ngồi vào đó.

Và tôi nghe thấy rõ mồn một lời

con bé lầm bầm: "Đồ ông già nhỏ

mọn!" Cái gì? Ông già nhỏ mọn ư?

Nếu nó nói là "Thằng cha nhỏ

mọn" thì có lẽ tôi chả thấy gì đâu.

Nhưng đằng này nó lại bảo tôi là

"Đồ ông gìa". Nói thật, tôi tuy đã

30 tuổi nhưng ai cũng bảo tôi là

trẻ hơn so tuổi và đẹp trai, phong

độ hơn khối thằng cha bằng tuổi

mình. Vậy mà, con bé đó lại dám

kêu tôi là "ông già", thật chẳng biết

nhìn người tí nào. Nhưng thôi, tôi

người lớn không chấp trẻ con làm

gì.

Tôi nghe thấy tiếng hút nước chùn

chụt từ cái bàn bên cạnh. Con gái

con đứa chẳng biết tệ nhị gì cả. Rồi

chợt, tiếng ống hút gặp đá rít

mạnh. Tôi quay sang nhìn, cốc sinh

tố sữa chua của con bé đã cạn

sạch trong khi cốc nâu đá của tôi

gần như vẫn còn nguyên hay cùng

lắm là vơi đi 1, 2 thìa. Con nhỏ

bước ra khỏi bàn, túm lấy cái cặp

và trước khi rời khỏi nó vẫn ko

quên tặng tôi một cái lườm cháy

da mặt.

Sau ngày đụng độ phải con bé đó,

tôi không biết có phải nó độc mồm

độc miệng rủa tôi không nữa, mà

tôi liên tiếp gặp chuyện bực mình.

Nhất là cái chuyện mẹ tôi, bà cứ

liên tục càu nhàu tôi chuyện đến

giờ này mà vẫn chưa có bạn gái.

Nói thật, xung quanh tôi thì không

thiếu nhưng khổ nỗi, tôi chỉ mải

miết với công việc, hơn nữa tôi

biết họ chẳng thể làm vừa ý mẹ tôi

đâu. Bà ấy quá kĩ tính.

- Tối mai, con sẽ đi gặp mặt một

người. Đó là con gái một bà bạn cũ

của mẹ.

- Gặp mặt? Con không có thời gian

đâu!

- Sao lại không? Mẹ không cần biết

con bận gì, nhưng việc gặp mặt

con phải đi. Con nghĩ, mẹ bỏ bao

nhiêu thời gian ra để tìm vợ cho

con là rảnh lắm à. Mẹ nói rồi đó.

Đấy, tôi quên không nói thêm,

ngoài việc kĩ tính ra mẹ tôi còn hơi

độc đoán, có lẽ tôi thừa hưởng

điều này từ mẹ. Và tất nhiên, tôi

phải đi gặp mặt người ta theo sự

ép buộc và sắp đặt của mẹ tôi.

Đúng 8h tối, tôi có mặt tại khách

sạn mà mẹ tôi đã đặt chỗ trước,

tay còn phải cầm theo một quyển

báo - ám hiệu mà hai bên dùng để

tìm ra nhau. Tôi nhìn xung quanh

phòng, duy chỉ có một cô gái ngồi

đúng bàn mà mẹ tôi đã đặt chỗ

trước và đang chúi mũi vào một tờ

báo, hình như là hoa học trò thì

phải. Tôi đã phải bật cười với ý

nghĩ, cô ta lớn thế mà vẫn còn đi

đọc tờ báo dành cho tuổi mới lớn

thế ư. Và ngay sau đó tôi tìm được

câu trả lời.

- Tôi có thể cùng đọc báo với bạn

ko? - Đó cũng là ám hiệu mà mẹ tôi

dặn phải nói nếu gặp người ta

trước.

- Tất nhiên, nếu điều đó làm bạn

thấy vui. - Đúng là câu ám hiệu tiếp

theo rồi. Tôi khẽ cười vì đã tìm ra

người ta dễ dàng, ko mất nhiều thì

giờ của tôi. Nhưng ngay sau đó, tôi

gần như ko thể cười nổi. Và con bé

đó hình như cũng thế. Sau khi nói

xong câu ám hiệu và đặt quyển

báo xuống, nó tròn xoe mắt nhìn

tôi. Một cái nhìn chẳng mấy thiện

cảm gì dành cho tôi.

- Ko phải thế chứ! - Tôi chỉ biết

thốt lên câu đó.

Con bé nhếch miệng cười khẩy tôi.

- Ko ngờ lại là ông! Thật là có

duyên gớm!

Sao tôi ghét cái cách nói chuyện

của con bé này thế ko biết. Nó ở

trường ko được học cách phải nói

chuyện với người lớn tuổi ra sao

ư? Tôi thấy khá giận và ko muốn

phải lãng phí thời gian quý báu

của tôi cho một con bé khó ưa này.

Bao nhiêu giấy tờ và dự án đang

chờ tôi ở nhà. Nghĩ vậy, tôi toan

bước đi thì con nhỏ nhanh chân,

rời khỏi bàn, chắn trước mặt tôi.- Sao chú bỏ đi sớm vậy. Mình vẫn

còn chưa nói chuyện mà. - Nó cười

đầy vẻ thách thức tôi.

- Tôi nghĩ chúng ta ko cần phải nói

chuyện nữa. Dẫu sao thì cũng biết

kết quả rồi.

- Chú đừng vội kết luận thế chứ!

Biết đâu đấy, chúng ta lại hợp

nhau.

- Tôi ko nghĩ thế đâu cô bé ạ!

- Chú ko thử sao biết! - Nói rồi con

bé trở lại chỗ ngồi bình thản, hớp

một hụp nước lọc ở sẵn trên bàn,

con bé lại nói. - Dẫu sao thì cả chú

và cháu đều đến đây rồi, ngồi lại

nói chuyện coi như là cùng ôn

chuyện cũ, bổ sung chuyện mới!

Tôi ko hiểu ý con bé, chuyện cũ thì

tôi hiểu nó ám chỉ việc gì nhưng

còn bổ sung chuyện mới là sao?

Giữa tôi và nó thì có cái quái gì

chứ. Nhưng ko hiểu sao tôi cũng

quay trở lại bàn. Con bé bình thản

lật lật Menu.

- Chú dùng gì?

- Nâu đá.

- Chú có vẻ thích cà phê quá nhỉ! -

Nói xong con bé gọi đồ.

Nhìn cái cách nó chọc chọc ngoáy

ngoáy cái cốc sinh tố sữa chua làm

tôi thấy khó chịu. Chẳng lẽ nó bảo

tôi lại chỉ để ngắm cái việc nó đang

làm sao.

- Sao chú cứ cau mày nhìn cháu

thế? - Tôi giật mình, con bé có mặt

ở trên chán nữa à?

- Cháu có nghĩ là cốc sinh tố sẽ

ngon hơn thay vì cháu cứ chọc

chọc mà ko uống ko?

- Giống như cái lần ở quán cà phê

trước ạ? - Nó bắt đầu ôn chuyện cũ

rồi đó.

- Lần ấy thì cháu uống ngon lành

quá! - Tôi cố ý giễu cợt nó.

- Cũng nhờ ở chú đấy! - Nó ngước

mắt lên nhìn tôi. - Chú có thấy bữa

nọ mình quá nhỏ mọn ko?

Thật là, cái con nhỏ này nó nói

chuyện sao mà khó nghe thế ko

biết. Tôi hớp một hụm nâu đá, khẽ

nói:

- Còn cháu, có biết phải ăn nói với

người lớn tuổi hơn thế nào ko?

- Có! Nhưng chỉ là với những

người đáng kính thôi, còn chú,

cháu thấy ko cần thiết. - Con nhỏ

nói xong, lúc này nó mới hút cốc

sinh tố của nó, bình thản như ko

cần biết nó vừa mới nói gì. Nói

thật, tôi chưa lần nào gặp phải một

con nhóc ko biết điều như thế này.

Tôi cố gắng mỉm cười và nói:

- Đó cũng là lí do tại sao cháu ko

có được chỗ ngồi quen của mình.

- À ra vậy! - Con bé nói mà ko thèm

nhìn mặt tôi. Hút một hụm sinh tố

nữa, nó đứng dậy, mỉm cười. - Có lẽ

một lúc nào đó, chú sẽ thấy hối

hận vì buổi nói chuyện ko mấy

khôn khéo dành cho cháu bữa nay.

À, bữa nay ta mới ôn đc chuyện cũ

mà chưa bố sung đc chuyện mới.

Chắc sẽ có một dịp khác. Chào chú!

Nói rồi con bé sách cái túi bước ra

khỏi khách sạn. Nói thực lúc đấy

ngoài thấy khó chịu với con bé ra

thì tôi chả hiểu những gì nó nói.

Một con nhỏ bày đặt. Tôi nghĩ thế!

Tôi về nhà, mang hết cái bực dọc

từ buổi gặp mặt trút lên mẹ tôi -

tất cả cũng do cái ý tưởng muốn

tôi đi gặp mặt của bà mà ra.

- Sao về sớm vậy con? Thế nào? Có

gặp được cô ấy ko?

- Có, đến cái là con gặp được ngay.

- May quá vậy sao! Thế cô ấy được

chứ?

- Hơn cả sức tưởng tượng.

- Thật hả? Bà ấy quả ko hề tâm bốc

con mình! Thấy bảo cô ấy đựơc cả

người lẫn nết đó.

- Mẹ đùa đấy à? Cô ta có mà xấu cả

người lẫn nết ý.

- Con nói gì vậy?

- Con ko biết mẹ chọn người kiếu

gì nữa. Một con nhỏ thù dai, lại còn

khó ưa, ăn nói thì khó nghe.

- Vậy sao? Có nhầm ko đấy. Bạn mẹ

bảo ai cũng khen cô ấy xinh đẹp,

dịu dàng mà.

- Tại mẹ chưa gặp cô ta thôi, gặp

rồi con nghĩ mẹ còn khó ưa hơn cả

con. Chắc bạn mẹ, bà ấy quá tâng

bốc con gái mình rồi. Lần sau mẹ

đừng bắt con làm mấy cái chuyện

vớ vẩn này nữa. Mất bao thì giờ

của con. Thôi con về phòng.

Tôi bỏ về phòng bỏ lại mẹ tôi

chưng hửng ở dưới phòng khách.

Nghe những gì mẹ tôi bảo về cô ta

mà sao tôi thấy cứ như là một trời

một vực vậy. Khéo có mà là hai con

người hoàn toàn khác nhau cũng

nên. Con nhỏ thì xinh đẹp, dịu

dàng nỗi gì? Có mà đành hanh,

ghê gớm thì có!

Vì con nhỏ đó mà cả đêm tôi chả

thể nào vào đầu được mấy cái đề

xuất dự án. Thế là bỏ phí cả một

đêm làm việc mà đãng nhẽ ra như

thường ngày là hiệu quả lắm. Thôi

vậy, coi như được một đêm đi ngủ

sớm. Tôi leo lên giường và đánh

một giấc ngon lành đến tận sáng.

Có lẽ cũng phải cảm ơn con nhóc

đó, nhờ nó mà tôi mới có một giấc

ngủ ngon đến thế.

Tôi lái con SANTAFEB đen đi trên

đường. Thật là lạ, có lẽ nhờ được

ngủ một giấc ngon lành mà sáng

nay tôi thấy người tỉnh táo và sáng

khoái lạ. Đường giờ này vẫn còn ít

người, tại bữa nay cao hứng thế

nào tôi lại muốn đi làm sớm để tạt

qua quán cà phê hôm trước. Tôi

thích sự yên tĩnh của nó. Chợt tôi

nhớ tới con nhỏ, nó từng bảo cái

bàn tôi ngồi là chỗ quen của nó,

chứng tỏ nó cũng hay đến đó.

Nhưng một người như nó mà

cũng đến cái quán cà phê mà có lẽ

chỉ dành cho ai thích sự yên tĩnh

và nhẹ nhàng như tôi. Còn nó, tôi

nghĩ sự ồn ào, náo nhiệt và sôi

động hợp với nó hơn.

Tôi bước vào quán, khá bất ngờ,

tôi thấy nó - con nhỏ khó ưa ngồi

ngay ở cái bàn quen của nó và

đang hướng đôi mắt xa xăm nhìn

ra khung cửa kính. Trên bàn con

nhỏ là đĩa bánh mì ốp la và cốc

sinh tố sữa chua. Có lẽ nó rất thích

món này hay sao mà lần nào tôi

cũng thấy nó chỉ chọn uống sinh

tố sữa chua. Mà ko biết con nhỏ

đang nghĩ gì nhỉ, nhìn đôi mắt nó

xa xăm thế chắc là phải đang nghĩ

cái gì đó đặc biệt và quan trọng

lắm. Tôi đắn đo ko biết có nên

bước vào ko. Nhỡ lại đụng độ với

con bé ấy thì phiền phức lắm.

Đang suy nghĩ chợt con bé quay

ngoắt ra nhìn tôi. Nó tròn xoe mắt,

đôi lông mày nó chợt nhíu lại rồi

lại dãn ra, nó đưa cốc sinh tố lên

miệng vừa hút vừa nhìn tôi. Tức ko

chịu được. Tôi ko còn sự lựa chọn

nào khác. Tôi bước vào và cố tỏ vẻ

ko thèm bận tâm tới sự có mặt của

nó ở đây. Tôi chọn một cái bàn

cách xa nó, tít tận trong cùng. Tôi

ngồi vào chỗ và gọi đồ rồi mà con

nhỏ đó vẫn cứ ngồi nhìn tôi chằm

chằm. Thật chả biết vô duyên là gì.

Tôi đưa mắt nhìn lại nó, nó liền

đưa miếng bánh mì ốp la bỏ vào

miệng nhai ngấu nghiến cứ như là

hàm ý chỉ tôi giống cái miếng bánh

mì đó vậy.

Đấy, nhìn nó vậy ai có thể chấp

nhận được nó là một đứa con gái

xinh đẹp, dịu dàng như lời mẹ tôi

nói chứ. Mà bà bạn của mẹ tôi chắc

cũng giống con nhỏ đó. Đúng là

mẹ nào con đấy. Tôi vừa nghĩ đến

thế thì thấy con nhỏ đứng dậy trả

tiền. May quá, thế là tôi cũng thoát

được nó. Nhưng ko hẳn như tôi

nghĩ.

- Ôi thôi chết, cháu quên tiền ở nhà

rồi. - Con nhỏ sau một hồi lục lọi

khắp túi quần túi áo tá hoả phát

hiện ra là nó để quên tiền ở nhà.

Bất chợt, tôi bắt gặp ánh mắt cầu

cứu của nó. Tôi quay mặt đi, ko

thèm nhìn và giả vờ như mình

đang phải tập trung vào đồ ăn ở

trên bàn. Tôi biết con nhỏ đang

nhìn tôi dữ lắm, ánh mắt hình viên

đạn cũng nên vì tôi thấy gáy tôi

nóng bừng mà. Hì, hình như tôi

thấy sướng. Mà tệ thật, từ lúc nào

tôi lại đi chấp trẻ con thế này.

Nhưng thôi, ai bảo con bé đó có

thù oán với tôi chứ.

Đang mỉm cười sung sướng thì tôi

phải giật mình bởi tiếng con bé.

Nó đứng cạnh tôi từ lúc nào ko

hay.

- Chú có thể cho cháu mượn tiền

đc chứ?

Tôi ngước lên nhìn nó.

- Ko có tiền mà cũng vào ăn sao cô

bé?

- Chú! - Mặt nó nóng đỏ, có lẽ nó

đang rất giận. Mặc kệ thôi, tôi chả

bận tâm. - Cháu quên tiền ở nhà.

Nếu biết ko có tiền cháu đã ko vào!

Tôi cười khẩy:

- Biết trước thì đã giầu cô bé ạ!

- Thế tóm lại là chú có cho cháu

mượn tiền ko? - Nó gần như gắt

lên với tôi. Tôi định quoạng lại nó

cơ, nhưng thấy mắt nó hình như

hơi ươn ướt, tôi lại thôi.

- Được, coi như là mời một người

quen vậy. Được chứ! - Nó gật đầu

cái "rộp" mới sợ!

đọc tiếp>>
Trang chủ
C-STATU-ON

XtGem Forum catalog